Sau khi xuống xe, Sakuralin bước vào khuôn viên trường. Cô không biết bây giờ mình nên đi đâu. Nếu đến lớp học, cô nhất định sẽ gặp Yun Yun, nhưng cô nên đi đâu?Đột nhiên, như nghĩ đến điều gì đó, cô quay lại và đi về một hướng.Và nơi đó là--------Rừng Sakura
Đi bộ một lúc lâu, cuối cùng Sakura cũng đến được khu vực cấm của trường - Rừng Sakura.
Sakura bước chậm rãi vào rừng hoa anh đào. Cô đứng ở cửa nhìn lên cây hoa anh đào, ngắm hoa anh đào rơi từ trên cây xuống. Rồi cô đưa tay đón những bông hoa anh đào đang rơi, cúi đầu nhìn thật kỹ.Rừng hoa anh đào lúc này có vẻ đặc biệt yên tĩnh.
Bạn đang làm gì thế?Đột nhiên, một giọng nói phá vỡ sự im lặng ngắn ngủi.Sakuralin nhìn về phía nguồn phát ra âm thanh và thấy một chàng trai xinh đẹp đang ngồi trên cây hoa anh đào, và chàng trai đó chính là Yuyun, người mà Sakuralin muốn tránh mặt.Lúc này, Youyun đang nhìn xuống rừng anh đào dưới tán cây.
Youyun nhìn thấy cô ấy ngay khi anh bước vào rừng anh đào. Anh ấy chỉ choáng váng trước cảnh đẹp nên không nói nên lời một lúc.
Sakuralin liên tục ngẩng đầu lên nhìn Yuyun trên cây cho đến khi Yuyun nhảy xuống khỏi cây và đi đến trước mặt cô.
Vân.Sakuralin suy nghĩ hồi lâu và cuối cùng cũng gọi tên Yun Yun, nhưng cô không biết phải nói gì tiếp theo mà chỉ nhìn Yun Yun.Youyun, người đang đứng trước mặt cô, dường như không nghe thấy cô nói gì. Anh lạnh lùng nhìn cô rồi đi vòng qua cô rồi bước ra ngoài. Khi tới cửa, anh dừng lại.
Thấy anh phớt lờ mình, Sakuragi thất vọng cúi đầu.Đột nhiên cô nghe thấy Youyun nói: Đây là khu vực cấm, đừng đến đây nữa, nếu không đừng trách tôi thô lỗ với cô.Cô ấy vốn rất vui khi nghe Youyun nói chuyện với mình, nhưng sau khi nghe được những gì Youyun nói, cô ấy quay đầu lại với vẻ khó tin và nhìn Youyun đang đứng ở cửa.
Lúc này Youyun nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng, trên mặt không có biểu cảm gì.Cô hỏi: Chúng ta thực sự không thể quay lại sao?Ồ!quay lại?Trở về đâu?Từ ngày em lừa dối anh, chúng ta không thể quay lại được nữa.Và tôi đã không nói với bạn sao?Tôi đã đính hôn rồi, tôi không muốn vị hôn thê hiểu lầm mình, vậy nên, ha!Lúc này, Youyunxie mỉm cười, rồi anh ấy nói tiếp: Chúng ta ở bên nhau chẳng ích gì.
Nếu đúng như vậy thì tại sao ngay từ đầu bạn lại muốn ở bên tôi?Tại sao?Sakura Lin hét lớn với Yuyun.Nhưng Youyun dường như không quan tâm, anh vẫn giữ nguyên tư thế đó.
Sakuralin thấy Youyun không nói gì liền chạy tới, nắm lấy cánh tay hắn hỏi: "Nói đi!"Tại sao lại thế này?Youyun có vẻ chán ghét Sakuralin, đột nhiên hất tay Sakuralin đang ôm Yuyun ra.Sakuralin trong phút chốc không ngờ anh sẽ làm như vậy nên cô đột nhiên lùi lại vài bước.
Sau khi bình tĩnh lại, Sakuralin nghe thấy Yuyun nói: Ha!Tôi ở bên bạn, bạn có nghĩ tôi sẵn lòng không?Tôi chỉ ở bên bạn để tìm ra danh tính của bạn. Bây giờ tôi đã biết thì bạn chẳng có ích gì cả.Bạn không thực sự nghĩ rằng tôi thích bạn!hehe!Đừng mơ tưởng.
Sakuralin không thể tin rằng Yun Yun sẽ nói như vậy. Cô đột nhiên ngước nhìn Yun Yun đang đứng trước mặt mình.Lúc này, Youyun chỉ cảm thấy xa lạ với cô.
Sakuralin đưa tay ra lau nước mắt trên mặt. Đúng, Sakuralin đã khóc.Sau khi lau nước mắt, cô ngước nhìn Youyun.Sau đó hắn khẽ hé đôi môi mỏng nói: Chúng ta vốn tưởng rằng ngươi sẽ là loại người này, nhưng ta, Lan Anh Lâm, đã phạm sai lầm. Từ hôm nay chúng ta không còn quan hệ gì nữa. Hãy nhớ rằng, tôi đã bỏ rơi bạn.Lingye Youyun, tôi coi thường bạn.Bạn sẽ phải trả giá cho mọi việc bạn làm.Tôi sẽ làm cho bạn phải hối hận.